Armenia nổi tiếng với Kitô giáo cổ đại, Núi Ararat, Yerevan, các tu viện thời Trung cổ, khachkar, Hồ Sevan, nghề làm rượu vang cổ xưa, bánh lavash, âm nhạc duduk, bảng chữ cái Armenia, cờ vua, Charles Aznavour, Aram Khachaturian, System of a Down, Nikol Pashinyan, Diệt chủng Armenia, cộng đồng người Armenia hải ngoại, và vị trí địa chính trị khó khăn của đất nước giữa Nga, Thổ Nhĩ Kỳ, Azerbaijan, Iran và Châu Âu. Đây là một quốc gia không giáp biển thuộc Nam Caucasus, nằm ở phía nam của dãy Caucasus Lớn, với địa hình núi non hùng vĩ và bản sắc văn hóa lớn hơn nhiều so với diện tích của mình.
1. Kitô Giáo Cổ Đại
Bản sắc của Armenia gắn liền sâu sắc với Kitô giáo bởi đức tin này đã trở thành một phần của nền tảng nhà nước từ rất sớm trong lịch sử đất nước. Theo truyền thuyết, Thánh Gregory Người Khai Sáng đã cải đạo Vua Tiridates III vào đầu thế kỷ thứ 4, và Armenia được công nhận rộng rãi là quốc gia đầu tiên chính thức chấp nhận Kitô giáo làm quốc giáo. Điều này mang lại cho Kitô giáo Armenia một trọng lượng khác so với một lớp văn hóa đến muộn hơn: nó góp phần định hình luật pháp, quyền lực hoàng gia, kiến trúc, giáo dục, văn học, việc sao chép bản thảo và quan niệm về Armenia như một nền văn minh riêng biệt giữa các đế chế lớn hơn.
Giáo hội Tông đồ Armenia vẫn là một trong những biểu tượng mạnh mẽ nhất của đất nước. Sự hiện diện của giáo hội thể hiện qua các tu viện được xây dựng trên vách đá và núi non, những cây thánh giá đá khachkar, các địa điểm hành hương, lễ phụng vụ, thánh nhạc và trung tâm tôn giáo lâu đời Etchmiadzin. Những nơi như Khor Virap, Geghard, Tatev, Noravank, Haghpat và Sanahin không chỉ là các địa danh du lịch; chúng là một phần của câu chuyện dài về đức tin, sự tồn tại và ký ức văn hóa.

2. Núi Ararat
Núi Ararat là một trong những biểu tượng mạnh mẽ nhất của Armenia, chính xác là vì nó đứng ngay ngoài biên giới hiện đại của đất nước. Ngọn núi nằm ở phía đông Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng từ Yerevan, vào những ngày quang đãng, nó có thể hiện ra đột ngột, lấp đầy đường chân trời với một hình dáng mà nhiều người Armenia liên tưởng đến quê hương, ký ức và mất mát. Ararat Lớn đạt độ cao khoảng 5.137 mét, trong khi Ararat Nhỏ đứng gần đó, tạo nên đường viền hai đỉnh đã trở thành một trong những hình ảnh dễ nhận ra nhất trong văn hóa thị giác Armenia.
Tầm quan trọng của Ararat không chỉ thuần túy về mặt địa lý. Nó gắn với truyền thống Armenia, những liên tưởng Kinh Thánh, thơ ca, hội họa, biểu tượng quốc gia và bản đồ cảm xúc của một dân tộc có quê hương lịch sử rộng lớn hơn nhà nước hiện đại. Ngọn núi xuất hiện trên quốc huy Armenia, trong tên thương hiệu, nhãn hiệu rượu cognac, biển hiệu nhà hàng, quà lưu niệm, hình ảnh trường học và lời nói hàng ngày. Điều đó khiến Ararat trở nên đặc biệt trong số các biểu tượng quốc gia: nó không nằm trong lãnh thổ Armenia, nhưng vẫn là trung tâm trong cách người Armenia hình dung về đất nước mình.
3. Yerevan
Thành phố nằm bên bờ Sông Hrazdan, với pháo đài cổ đại Erebuni – được thành lập năm 782 trước Công nguyên – mang lại cho nó một trong những điểm tham chiếu đô thị lâu đời nhất trong khu vực. Tuy nhiên, Yerevan hiện đại phần lớn được định hình vào thế kỷ 20, khi quy hoạch thời Xô Viết tạo nên các đại lộ rộng rãi, quảng trường trang nghiêm và các công trình công cộng mang tính kỷ niệm ở trung tâm thành phố. Màu hồng và cam nổi tiếng của đá tuff núi lửa địa phương làm mềm đi hình học đó, khiến thành phố trông ấm áp hơn và có nét Armenia dễ nhận ra hơn so với một thủ đô Xô Viết điển hình.
Ấn tượng mạnh mẽ nhất về Yerevan đến từ cách những lịch sử khác nhau cùng chia sẻ một con phố. Quảng trường Cộng hòa, khu Cascade, các quán cà phê, bảo tàng, nhà thờ, quán rượu vang, các tòa chung cư Xô Viết, nhà hàng mới và tầm nhìn ra Núi Ararat đều thuộc về hình ảnh thường nhật của thành phố. Đây cũng là nơi lưu giữ ký ức: Đài tưởng niệm Diệt chủng Armenia, các mối liên kết cộng đồng hải ngoại, các cuộc tập hợp chính trị và các thiết chế văn hóa đặt thủ đô vào vị trí trung tâm trong cách người Armenia hiểu về chính mình ngày nay.

Սէրուժ Ուրիշեան (Serouj Ourishian), CC BY 4.0 https://creativecommons.org/licenses/by/4.0, via Wikimedia Commons
4. Etchmiadzin, Geghard và Các Tu Viện Armenia
Các tu viện Armenia là một trong những dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy Kitô giáo đã định hình sâu sắc cảnh quan của đất nước này đến mức nào. Etchmiadzin, thường được xem là trái tim tâm linh của Giáo hội Tông đồ Armenia, đặc biệt quan trọng vì nó kết nối đức tin với những giai đoạn đầu tiên của nhà nước Kitô giáo Armenia. Nhà thờ chính tòa, các nhà thờ xung quanh và tàn tích Zvartnots lân cận cho thấy kiến trúc nhà thờ Armenia đã phát triển ngôn ngữ riêng dễ nhận ra như thế nào: những hình thức đá nhỏ gọn, không gian có mái vòm, trang trí chạm khắc và mối quan hệ chặt chẽ giữa các công trình linh thiêng với mảnh đất xung quanh. Những địa điểm này không chỉ là các công trình tôn giáo; chúng là một phần của khung lịch sử mà qua đó Armenia hiểu về sự tiếp nối, thẩm quyền và sự tồn tại văn hóa.
Geghard mang đến cho truyền thống đó một bối cảnh ấn tượng hơn. Ẩn mình trong Thung lũng Azat Thượng, tu viện kết hợp kiến trúc đá xây dựng với các phòng và nhà nguyện được đục khoét trực tiếp vào đá, khiến quần thể này có cảm giác như thể nó mọc lên từ chính ngọn núi. Thời Trung cổ, đây không chỉ là nơi cầu nguyện, mà còn là một trung tâm văn hóa gắn liền với các bản thảo, hành hương và học thuật tu viện.
5. Khachkar
Ít biểu tượng Armenia nào dễ nhận ra ngay lập tức như khachkar. Những cây thánh giá đá chạm khắc này kết hợp đức tin Kitô giáo với một trong những truyền thống chạm khắc đá tinh tế nhất của Armenia, thường đặt một cây thánh giá ở trung tâm của một bố cục dày đặc gồm hoa hồng, dây leo, hoa văn hình học, trang trí ren và các họa tiết mang tính biểu tượng. Khachkar có thể đứng bên cạnh nhà thờ, trong nghĩa địa, gần đường, tại các quần thể tu viện hoặc trong cảnh quan mở, biến đá thành ngôn ngữ công cộng của lời cầu nguyện, ký ức và bản sắc. Năm 2010, nghệ thuật, biểu tượng và nghề thủ công làm thánh giá đá Armenia đã được UNESCO đưa vào danh sách di sản văn hóa phi vật thể.

Arantz, CC BY-SA 3.0 https://creativecommons.org/licenses/by-sa/3.0, via Wikimedia Commons
6. Hồ Sevan
Hồ Sevan mang đến cho Armenia – một quốc gia không giáp biển – cảm giác gần như có một biển nội địa. Nằm ở độ cao khoảng 1.905 mét so với mực nước biển, hồ trải rộng khoảng 1.360 km², khiến nó trở thành một trong những hồ trên cao lớn nhất trong khu vực. Quy mô của nó làm thay đổi bản sắc thị giác của đất nước: sau những ngọn núi, tu viện và thung lũng khô cằn, Sevan mở ra một chân trời xanh rộng lớn với bãi biển, gió, thuyền đánh cá, làng nghỉ mát và nước núi lạnh giá. Hình ảnh văn hóa của hồ mạnh mẽ nhất ở Sevanavank, tu viện đứng trên một bán đảo đá nhô ra mặt nước. Từ đó, bản sắc thiên nhiên và tôn giáo của Armenia gặp nhau trong một tầm nhìn: những nhà thờ đá tối màu, mặt hồ xanh biếc, bầu trời rộng mở và những ngọn núi bao quanh. Hồ Sevan cũng có tầm quan trọng về kinh tế và môi trường, là nguồn nước, cá, giải trí và mối quan tâm bảo tồn lâu dài.
7. Rượu Vang Armenia và Hang Areni-1
Câu chuyện rượu vang của Armenia vươn xa hơn nhiều so với các phòng thử rượu hiện đại. Trong quần thể hang Areni-1 ở Vayots Dzor, các nhà khảo cổ đã phát hiện bằng chứng về một cơ sở sản xuất rượu vang có tổ chức với niên đại khoảng 6.100 năm trước, bao gồm máy ép, bình lên men và hũ đựng. Điều đó khiến Areni-1 trở thành một trong những địa điểm khảo cổ quan trọng nhất cho lịch sử sớm của ngành sản xuất rượu vang. Khác với một tuyên bố mơ hồ về “truyền thống cổ đại”, đây là một khám phá cụ thể gắn Armenia với một số bằng chứng sớm nhất được biết đến về nghề làm rượu vang có hệ thống.

23artashes, CC BY-SA 4.0 https://creativecommons.org/licenses/by-sa/4.0, via Wikimedia Commons
8. Ẩm Thực Armenia và Bánh Lavash
Ẩm thực Armenia được xây dựng xung quanh bánh mì, lửa, rau thơm và những món ăn gắn liền tự nhiên với bàn ăn gia đình. Lavash là biểu tượng rõ ràng nhất: một loại bánh mì dẹt mỏng được nướng trong lò tonir, dùng để cuốn thức ăn, ăn kèm với phô mai và rau thơm, đi cùng thịt nướng hoặc đơn giản là giữ cho một bữa ăn gắn kết lại với nhau. Quy trình chế biến và ý nghĩa văn hóa của nó đã được UNESCO công nhận vào năm 2014, phản ánh mức độ gắn bó mạnh mẽ của lavash với đời sống gia đình, lễ hội, lòng hiếu khách và bản sắc Armenia. Xung quanh đó, ẩm thực còn quy tụ khorovats, dolma, harissa, spas, gata, basturma, sujukh, các loại phô mai địa phương, mơ, rau thơm núi và các món ăn theo vùng như jingalov hats từ truyền thống Artsakh/Karabakh.
9. Âm Nhạc Duduk
Âm thanh của duduk là một trong những dấu ấn văn hóa dễ nhận biết nhất của Armenia. Được làm truyền thống từ gỗ cây mơ, nhạc cụ này có âm sắc mềm mại, hơi thở mang cảm giác thân mật, u buồn và sâu sắc đến mức người nghe không quen với âm nhạc Armenia cũng dễ dàng cảm nhận. Sáo kép của nó tạo ra một chất lượng ấm áp, gần như giọng hát, đó là lý do tại sao duduk gắn liền mật thiết với ký ức, nỗi nhớ, lời cầu nguyện, đám cưới, tang lễ và những khoảnh khắc mang trọng lượng cảm xúc. UNESCO công nhận duduk và âm nhạc của nó là di sản văn hóa phi vật thể của Armenia vào năm 2008, khẳng định tầm quan trọng của nó như một truyền thống sống động chứ không chỉ là một biểu tượng quốc gia.

Volare42, CC BY-SA 4.0 https://creativecommons.org/licenses/by-sa/4.0, via Wikimedia Commons
10. Bảng Chữ Cái Armenia và Văn Hóa Bản Thảo
Bảng chữ cái của Armenia là một trong những dấu ấn văn hóa mạnh mẽ nhất của đất nước bởi nó đã làm cho ngôn ngữ, đức tin và ký ức dân tộc trở nên hữu hình theo một hình thức hoàn toàn là của riêng mình. Được tạo ra vào đầu thế kỷ thứ 5 bởi Mesrop Mashtots, bộ chữ đã cung cấp cho Kitô giáo Armenia, giáo dục và văn học một công cụ mạnh mẽ vào một thời điểm then chốt trong lịch sử đất nước. Theo thời gian, những chữ cái này trở thành nhiều hơn một hệ thống chữ viết. Chúng xuất hiện trong các bản thảo, văn bia nhà thờ, khachkar, trang trí sách, thêu thùa, đồ trang sức, nghệ thuật công cộng và thiết kế hiện đại, biến bảng chữ cái thành vừa là chữ viết thực dụng vừa là biểu tượng thị giác của bản sắc Armenia.
Truyền thống bản thảo mang lại cho bảng chữ cái này trọng lượng văn hóa sâu sắc hơn. Ở Armenia thời Trung cổ, các tu viện và trường học đã sao chép các văn bản tôn giáo, lịch sử, bản dịch, tác phẩm y học, thơ ca và sách có hình minh họa, góp phần bảo tồn tri thức qua nhiều thế kỷ xâm lăng, di dời và áp lực chính trị. Ngày nay, di sản đó gắn liền mạnh mẽ với Matenadaran ở Yerevan, Viện Bản thảo Cổ Mesrop Mashtots, nơi lưu giữ khoảng 23.000 bản thảo, mảnh vỡ và tài liệu liên quan. Nghệ thuật chữ Armenia được đưa vào danh sách di sản văn hóa phi vật thể của UNESCO vào năm 2019, phản ánh cách bộ chữ vẫn còn sống động không chỉ trong sách vở mà còn trong trang trí, giáo dục, nghệ thuật dân gian và ý thức rộng hơn của người Armenia về sự tiếp nối.
11. Charles Aznavour, Aram Khachaturian và Các Nhân Vật Văn Hóa Armenia
Hình ảnh văn hóa của Armenia vươn xa hơn nhiều so với biên giới của nhà nước hiện đại, và ít nhân vật nào thể hiện điều đó rõ hơn Charles Aznavour. Sinh ra ở Paris với cha mẹ là người Armenia, ông trở thành một trong những giọng ca vĩ đại của chanson Pháp, xây dựng sự nghiệp kéo dài hơn bảy thập kỷ. Tuy nhiên, với người Armenia, Aznavour không chỉ là một ca sĩ nổi tiếng. Ông trở thành biểu tượng của cộng đồng hải ngoại – một nghệ sĩ có cuộc đời kết nối ký ức Armenia, văn hóa Pháp, công tác nhân đạo và sự công nhận quốc tế. Sự ủng hộ của ông dành cho Armenia sau trận động đất năm 1988 và vai trò ngoại giao sau đó của ông càng củng cố thêm mối liên hệ đó.
Âm nhạc cổ điển mang đến cho Armenia một cái tên lớn khác: Aram Khachaturian. Sinh ra ở Tbilisi và hoạt động trong thế giới âm nhạc Xô Viết, ông trở thành một trong những nhà soạn nhạc Armenia nổi tiếng nhất thế kỷ 20. Vở ba lê Gayane của ông bao gồm bản Vũ Điệu Kiếm nổi tiếng, một tác phẩm đã vươn xa ra ngoài các phòng hòa nhạc để đi vào văn hóa đại chúng, điện ảnh và biểu diễn công cộng.

Roland Godefroy, CC BY 3.0 https://creativecommons.org/licenses/by/3.0, via Wikimedia Commons
12. System of a Down và Sự Hiện Diện Armenia Trong Thời Hiện Đại
Với nhiều khán giả trẻ, Armenia lần đầu tiên trở nên quen thuộc không phải qua các tu viện hay bản thảo cổ đại, mà qua System of a Down. Được thành lập ở California vào những năm 1990 bởi các nhạc sĩ có nguồn gốc Armenia, ban nhạc đã biến âm nhạc heavy thành một diễn đàn cho bản sắc, ký ức và nhận thức chính trị. Sự thành công toàn cầu của họ đã đưa các vấn đề Armenia đến với khán giả vượt xa cộng đồng hải ngoại, đặc biệt qua chủ nghĩa hoạt động công khai của Serj Tankian và sự tập trung lặp đi lặp lại của ban nhạc vào việc công nhận nạn diệt chủng, quyền con người và ký ức lịch sử.
13. Cờ Vua và Tigran Petrosian
Danh tiếng của Armenia trong cờ vua lớn hơn nhiều so với quy mô của đất nước. Cái tên lịch sử nổi bật nhất là Tigran Petrosian, đại kiện tướng Armenia Xô Viết người đã trở thành vô địch thế giới năm 1963 sau khi đánh bại Mikhail Botvinnik. Nổi tiếng với kỹ năng phòng thủ sâu sắc và lối chơi trận địa kiên nhẫn, Petrosian đã bảo vệ danh hiệu của mình trước Boris Spassky năm 1966 và vẫn là một trong những nhân vật cờ vua tiêu biểu của kỷ nguyên Xô Viết. Di sản của ông đã mang lại cho Armenia một nhà vô địch có cái tên vẫn mang uy tín trí tuệ, không chỉ là thành công thể thao.
Cờ vua cũng chiếm một vị trí đặc biệt dễ thấy trong văn hóa Armenia hiện đại. Năm 2011, Armenia đưa cờ vua vào chương trình học bắt buộc cho học sinh lớp 2 đến lớp 4 ở các trường công lập, biến trò chơi này thành một phần của giáo dục sơ cấp thay vì chỉ là một hoạt động ngoại khóa. Các thế hệ sau tiếp tục giữ vững vị thế của đất nước trên trường quốc tế, đặc biệt qua các kỳ thủ như Levon Aronian và qua kết quả đội tuyển Armenia tại các kỳ Olympiad cờ vua.

Arpiart, CC BY-SA 3.0 https://creativecommons.org/licenses/by-sa/3.0, via Wikimedia Commons
14. Nikol Pashinyan và Cách Mạng Nhung
Nikol Pashinyan đã trở thành một trong những cái tên không thể tránh khỏi trong bất kỳ câu chuyện nào về Armenia hiện đại. Là một nhà báo và chính trị gia đối lập, ông lên nắm quyền vào năm 2018 sau Cách mạng Nhung, một làn sóng biểu tình quần chúng chống lại hệ thống cầm quyền cũ. Đối với nhiều người Armenia, thời khắc đó gắn với hy vọng về một chính phủ trong sạch hơn, nền chính trị có trách nhiệm hơn và sự đoạn tuyệt với các tầng lớp tinh hoa hậu Xô Viết đã ăn sâu bám rễ. Sự trỗi dậy của ông đã làm Armenia nổi bật trên trường quốc tế không chỉ như một quốc gia Kitô giáo cổ đại, mà còn như một nhà nước nhỏ đang cố gắng định hướng lại con đường chính trị của mình từ bên trong.
Tuy nhiên, đến năm 2026, hình ảnh của Pashinyan đang gây tranh cãi hơn nhiều. Những người ủng hộ vẫn gắn ông với các cải cách chống tham nhũng, nền chính trị bầu cử và nỗ lực của Armenia trong việc xây dựng quan hệ gần gũi hơn với Liên minh Châu Âu và Hoa Kỳ. Những người chỉ trích gắn sự lãnh đạo của ông với hậu quả của cuộc chiến năm 2020, việc mất quyền kiểm soát của Armenia đối với Nagorno-Karabakh sau chiến dịch quân sự của Azerbaijan năm 2023, những nhượng bộ đau đớn, sự phân cực trong nước và sự xấu đi của quan hệ với Nga.
15. Diệt Chủng Armenia và Cộng Đồng Hải Ngoại
Diệt chủng Armenia là một trong những sự kiện đau thương và có tính định hình nhất trong lịch sử Armenia cận đại. Trong Thế chiến thứ nhất, người Armenia thuộc Đế chế Ottoman đã phải chịu đựng các cuộc trục xuất hàng loạt, thảm sát, chết đói, hành quân cưỡng bức và sự hủy diệt các cộng đồng đã tồn tại khắp Anatolia hàng thế kỷ. Các sự kiện năm 1915–1916 được các nhà sử học và nhiều quốc gia công nhận rộng rãi là diệt chủng, trong khi Thổ Nhĩ Kỳ bác bỏ sự phân loại pháp lý và lịch sử đó. Đối với người Armenia, đây không chỉ là một bi kịch lịch sử, mà là một phần trung tâm của ký ức dân tộc, bản sắc chính trị và cuộc đấu tranh đòi sự công nhận quốc tế.
Nạn diệt chủng cũng đã định hình lại thế giới Armenia bằng cách mở rộng cộng đồng hải ngoại ra nhiều quốc gia. Các cộng đồng người Armenia lớn hình thành ở Nga, Pháp, Hoa Kỳ, Li-băng, Syria, Argentina và nhiều nơi khác, tạo nên một mạng lưới toàn cầu gồm các nhà thờ, trường học, báo chí, tổ chức văn hóa, tổ chức từ thiện và vận động chính trị. Đây là một lý do khiến sự hiện diện văn hóa của Armenia cảm thấy lớn hơn nhiều so với dân số của nước cộng hòa hiện đại.

Yerevantsi, CC BY-SA 4.0 https://creativecommons.org/licenses/by-sa/4.0, via Wikimedia Commons
16. Nagorno-Karabakh và Địa Chính Trị Hiện Đại
Nagorno-Karabakh vẫn là một trong những chủ đề đau thương và quan trọng về mặt chính trị nhất gắn với Armenia ngày nay. Khu vực này được quốc tế công nhận là một phần của Azerbaijan, nhưng trong nhiều thập kỷ được kiểm soát bởi chính quyền người Armenia dân tộc sau khi Liên Xô tan rã. Tình hình đó chấm dứt vào tháng 9 năm 2023, khi Azerbaijan giành quyền kiểm soát Nagorno-Karabakh sau một chiến dịch quân sự. Hơn 100.000 người Armenia dân tộc sau đó đã chạy sang Armenia, tạo ra một thách thức nhân đạo, xã hội và chính trị lớn cho một quốc gia nhỏ vốn đã đang đối phó với áp lực an ninh và bất ổn khu vực.
Đến năm 2026, vấn đề không còn chỉ xoay quanh tình trạng cũ của Nagorno-Karabakh; mà là về việc Armenia sẽ trở thành gì sau khi mất đi vùng lãnh thổ đó. Đối với người Armenia, chủ đề này gắn liền với sự di dời, nỗi đau, nỗi sợ về an ninh, tương lai của người Armenia Artsakh, di sản văn hóa và sự chỉ trích sâu sắc đối với các liên minh trong quá khứ. Đối với Azerbaijan, nó gắn với toàn vẹn lãnh thổ, khôi phục quyền kiểm soát và tái thiết hậu chiến. Đối với Armenia với tư cách là một nhà nước, những hệ quả đó đã buộc phải suy nghĩ lại khó khăn về chính sách đối ngoại: quan hệ với Nga đã xấu đi nghiêm trọng, trong khi Yerevan đã xích lại gần hơn với Liên minh Châu Âu và Hoa Kỳ.
17. Định Hướng Châu Âu của Armenia và Bản Sắc Hậu Xô Viết
Armenia ngày càng được biết đến với nỗ lực giảm sự phụ thuộc vào Nga và xây dựng quan hệ gần gũi hơn với Liên minh Châu Âu và Hoa Kỳ. Sự chuyển dịch này trở nên rõ rệt hơn nhiều sau khi Azerbaijan giành quyền kiểm soát Nagorno-Karabakh năm 2023 và Yerevan công khai đặt câu hỏi về độ tin cậy của mối quan hệ an ninh cũ với Moscow. Đến năm 2026, Armenia vẫn còn gắn bó về kinh tế và lịch sử với không gian hậu Xô Viết, bao gồm thông qua sự phụ thuộc năng lượng và tư cách thành viên trong các cơ cấu do Nga dẫn đầu, nhưng định hướng chính trị của nước này đã rõ ràng bắt đầu thay đổi. Một đạo luật mới đã khởi động tiến trình trong nước hướng tới hội nhập EU sâu hơn, hội nghị thượng đỉnh EU-Armenia đầu tiên diễn ra tại Yerevan vào tháng 5 năm 2026, và Hoa Kỳ đã ký thỏa thuận đối tác chiến lược với Armenia trong cùng tháng đó.
Nếu bạn đã bị Armenia cuốn hút như chúng tôi và sẵn sàng thực hiện một chuyến đi đến Armenia – hãy xem bài viết của chúng tôi về những điều thú vị về Armenia. Hãy kiểm tra xem bạn có cần Giấy phép lái xe quốc tế tại Armenia trước chuyến đi của mình không.
Đã xuất bản Tháng Sáu 05, 2026 • 15 phút để đọc